![]() |
|
|
|
|||||||||||
![]() |
|
|
LinkBack | Công Cụ | Dạng sắp xếp bài |
|
|||
|
Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 6
Gần nửa tháng sau, đoàn người trở về trụ sở chính ở Palmyra, người ta đến đánh thức Hafid khi anh đang ngủ trên đống rơm trong chuồng ngựa. Họ bảo anh vào gặp Pathros ngay lập tức. Anh vội vã đến buồng ngủ của ông chủ, bồn chồn đứng đợi trước chiếc giường rộng lớn khiến cho chủ nhân của nó như nhỏ lại. Ông Pathros mở bừng mắt, loay hoay ra khỏi chăn và ngồi thẳng lên. Khuôn mặt ông gầy rộc đi, những sợi gân trên tay ông nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ. Hafid không thể tin nổi đây cũng là người đã nói chuyện với anh cách đây mười hai ngày. Ông Pathros chìa tay về phía chân giường và chàng trai trẻ thận trọng ngồi bên mép giường chờ đợi ông già lên tiếng, ngay cả giọng nói của ông Pathros cũng khác biệt so với lần cuối cùng họ gặp nhau. - Con trai à! Con đã có một khoảng thời gian dài để suy nghĩ lại về những tham vọng của mình, từ trong thâm tâm con vẫn muốn trở thành người bán hàng số một phải không? - Vâng, thưa đức ngài. Mái tóc bạc phơ của ông Pathros gật gù: - Thế thì tốt, ta đã bỏ rất nhiều thời gian để lên kế hoạch cho con. Nhưng như con thấy rồi đấy, ta cũng phải có kế hoạch cho mình, mặc dù ta đã cho mình là người bán hàng giỏi giang, nhưng ta cũng không thể bán cái chết đang ngày một đến gần cửa nhà ta. Cơn ho cắt ngang lời ông Pathros. Hafid ngồi đó bất động, khi ông già thở hổn hển sau một tràng ho rũ rượi. Cuối cùng, cơn ho cũng bớt dần và ông Pathros mỉm cười yếu ớt. - Thời gian chúng ta còn lại với nhau quá ngắn ngủi, thế nên ta bắt đầu nhé. Đầu tiên con hãy lôi chiếc rương bằng gỗ tuyết tùng dưới gầm giường này ra cho ta. Hafid quỳ xuống lôi ra một chiếc hộp gỗ bọc da. Anh đặt nó vào vòng tròn mà ông Pathros đã dùng chân vẽ trên giường, ông già dọn giọng nói: - Nhiều năm trước, địa vị ta còn thấp kém hơn cả một người chăn lạc đà, ta tình cờ cứu được một khách lữ hành từ phương Đông tới khi ông ta bị hai tên cướp bắt đi. Ông nói rằng ta đã cứu mạng ông và ông muốn thưởng cho ta, mặc dù ta không trông mong mình được thưởng công khi ta cứu ông ấy. Bởi vì ta chẳng có gia đình, không có tiền bạc, nên ông bảo ta đi cùng ông về nhà gặp những người thân của ông. Ở đó, họ chấp nhận ta là một thành viên trong gia đình. Vào một ngày nọ, khi ta đã quen với cuộc sống mới, ông cho ta thấy chiếc rương này. Trong rương có mười cuộn giấy da, mỗi cuộn đều có đánh số. Cuộn đầu tiên chứa đựng tất cả bí ẩn của việc học hỏi, những cuộn khác mang tất cả những bí mật và những nguyên tắc cần thiết đem lại thành công to lớn trong lãnh vực bán hàng. Vào năm kế tiếp, mỗi ngày ta lại được học những bài học khôn ngoan từ cuộn giấy, và cùng với bí quyết của việc học hỏi mà cuộn giấy đầu tiên mang đến cho ta, ta dần đân nhớ từng lời trong từng cuộn giấy cho tới khi chúng trở thành một phần con người ta, suy nghĩ ta, trở thành thói quen sống của ta. Cuối cùng, ông ấy tặng cho ta chiếc rương có chứa mười cuộn giấy, một lá thư phong kín, và một túi tiền chứa năm mươi đồng tiền vàng. Ông ta dặn lá thư phong kín kia không được mở ra cho tới khi ngôi nhà ta đã ở cùng ông suốt bấy lâu khuất khỏi tầm mắt. Ta chia tay với gia đình họ và chờ cho tới khi đến được đường lớn tới Palmyra, ta mới mở lá thư kia. Nội dung thư yêu cầu ta nhận lấy những đồng tiền vàng, áp dụng những gì ta đã học từ những cuộn giấy và khởi đầu một cuộc đời mới. Lá thư còn yêu cầu thêm: ta hãy mang một nửa số của cải ta kiếm được chia cho những người kém may mắn hơn. Còn những cuộn giấy ta không được cho ai, cũng như không được chia sẻ với bất cứ ai cho tới ngày có một dấu hiệu đặc biệt mách bảo với ta rằng: Ta đã tìm được người, xứng đáng nhận những cuộn giấy kia. Hafid lắc đầu. - Thưa đức ngài, con không hiểu gì cả. - Để ta giải thích. Ta đã trông mong người kế thừa cuộn giấy và dấu hiệu của người ấy trong suốt nhiều năm trời. Vừa trông mong, ta vừa áp dụng những gì ta học từ cuộn giấy, và ta đã tích luỹ được một gia tài khổng lồ. Ta gần như tin rằng chẳng có người nào như bức thư mô tả sẽ xuất hiện trước khi ta chết, cho đến khi con trở về sau chuyến du hành Bethlehem. Ý niệm mơ hồ rằng con là người được chọn, để tiếp nhận những cuộn giấy đến với ta khi con xuất hiện dưới một vì sao sáng, theo con đến từ Bethlehem và khi con kể với ta chuyện con đã đem cho chiếc áo, một vật vô cùng quý giá đối với con. Một tiếng nói từ trong thâm tâm mách bảo với ta, quá trình tìm kiếm lâu dài của ta đã đến hồi kết thúc. Cuối cùng, ta cũng đã tìm thấy người đó, người xứng đáng tiếp nhận chiếc rương này. Lạ thật, ngay khi ta biết ta đã tìm đúng người thì sức sống trong ta dần dần cạn kiệt. Bây giờ ta đang sống những ngày cuối cùng, nhưng cuộc tìm kiếm lâu dài của ta đã hoàn tất và ta sẽ ra đi, rời bỏ thế giới này trong thanh thản. Giọng ông già nhỏ dần nhưng hai bàn tay gầy gò của ông vẫn nắm chặt, ông ghé sát lại Hafid. - Con trai, hãy nghe thật kỹ đây, bởi ta không đủ sức để nhắc lại những lời này. Mắt Hafid đẫm lệ khi anh đến gần ông chủ, tay họ chạm vào nhau và người bán hàng nổi tiếng khắp thiên hạ hào hển thở. - Bây giờ ta sẽ trao chiếc rương và những thứ cực kỳ quý giá ở bên trong cho con. Nhưng trước tiên có một số điều con nhất định phải tuân theo. Trong chiếc rương này có một túi tiền đựng một trăm đồng vàng, số tiền ấy giúp con sống còn và buôn bán một số lượng thảm nhất định để con tham gia vào lãnh vực kinh doanh. Ta có thể cho con cả một gia tài đồ sộ nhưng điều đó chỉ làm hại con, đưa con đến một kết cục khủng khiếp. Con trở thành người bán hàng vĩ đại nhất, giàu có nhất trên thế gian thì tốt hơn nhiều. Con thấy đấy, ta vẫn chưa quên mục đích của con. Con hãy rời khỏi thành phố này ngay và đến Damascus, tại đó con sẽ thấy vô số cơ hội áp dụng những gì những cuộn giấy kia chỉ cho con. Sau khi đến đó an toàn rồi, con bắt đầu mở cuộn giấy có đánh số một. Con hãy đọc kỹ cuộn giấy ấy cho đến khi con hiểu đầy đủ bí quyết giúp con học được những nguyên tắc bán hàng thành công chứa trong những cuộn giấy còn lại, khi con học từng cuộn giấy cũng là lúc con bắt đầu bán hàng. Nếu con biết kết hợp những điều con học được, và kinh nghiệm con từng trải qua, cộng với việc tiếp tục nghiên cứu từng cuộn giấy, thì lượng hàng bán được của con sẽ tăng lên từng ngày. Điều kiện đầu tiên ta đặt ra cho con là: con phải làm theo những chỉ dẫn trong cuộn giấy số một, con có đồng ý thế không? - Vâng, con đồng ý, thưa đức ngài. - Tốt lắm. Khi con áp dụng những nguyên tắc trong cuộn giấy kia, con sẽ giàu có hơn con hằng mơ tưởng rất nhiều. Điều kiện thứ hai của ta là: con luôn phải chia đôi lợi nhuận con kiếm được cho những người kém may mắn hơn con, con có đồng ý không? - Con đồng ý, thưa đức ngài. - Giờ đến điều kiện quan trọng nhất: cấm con không được chia sẻ những cuộn giấy và những ý tưởng khôn ngoan trong đó với bất kỳ ai. Rồi sẽ có ngày một người xuất hiện, mang theo những dấu hiệu như ngôi sao và hàng động quảng đại của con là những dấu hiệu ta tìm thấy. Con sẽ nhận ra dấu hiệu đặc biệt, cho dù người mang dấu hiệu kia không hề hay biết rằng anh ta là người được chọn. Khi thâm tâm con chắc chắn con đã tìm được đúng người ấy, thì chiếc rương cùng những gì chứa trong rương sẽ được trao cho người con tìm thấy, mà không cần bất cứ một điều kiện gì dành cho người nhận, như những điều kiện đã từng áp đặt lên ta và ta đang áp đặt lên con. Bức thư ta nhận được từ những ngày xa xôi ấy lệnh cho ta rằng, người thứ ba nhận những cuộn giấy này có thể chia sẻ thông điệp trong cuộn giấy với tất cả mọi người nếu như anh ta muốn. Con có hứa sẽ chấp nhận điều kiện thứ ba này không? - Con hứa. Ông Pathros thở phào nhẹ nhõm như thể vừa trút được một gánh nặng, ông mỉm cười yếu ớt. Hai bàn tay gầy gò ôm lấy khuôn mặt của Hafid. - Hãy lấy rương và khởi hành đi, ta sẽ không được gặp con nữa, hãy mang theo tình yêu thương của ta, những lời chúc tốt đẹp của ta, mong con thành công và cùng với Lisha chung hưởng một tương lai hạnh phúc. Nước mắt Hafid tuôn rơi lã chã, khi anh lấy chiếc rương và mang nó ra khỏi cửa phòng ngủ của ông Pathros, ra đến bên ngoài anh dừng lại, đặt rương xuống quay vào bên ông. - Thưa ngài, thất bại không bao giờ làm con gục ngã nếu như con có đủ ý chí quyết tâm phải không ạ? Ông già thoáng mỉm cười và gật đầu khi đưa tay chào vĩnh biệt. Nguồn :Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 6 |
![]() |
| Công Cụ | |
| Dạng sắp xếp bài | |
|
|
Chủ đề tương tự
|
||||
| Chủ đề | Người mở Chủ đề | Diễn đàn | Trả lời | Bài mới gửi |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 16 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 04-29-2010 08:15 AM |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 17 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 03-26-2010 12:17 PM |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 16 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 03-26-2010 12:05 AM |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 15 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 03-24-2010 08:17 PM |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|