![]() |
|
|
|
|||||||||||
![]() |
|
|
LinkBack | Công Cụ | Dạng sắp xếp bài |
|
|||
|
Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 2
Đoàn người và xe xuất phát từ Damascus đã lên đường. Đoàn xe được bảo vệ kỹ càng bởi những tay vệ sĩ được trang bị tận răng, mang theo những chứng thư chuyển quyền sở hữu và quà tặng cho những người quản lý ở tất cả những cửa hàng của Hafid. Từ Obed ở Joppa tới Reuel ở Petra, cứ mười nhà quản lý nhận được lời thông báo giải nghệ của Hafid và quà của ông thì chín người lặng đi, ngỡ ngàng. Sau khi đoàn người ngựa dừng lại ở điểm cuối cùng là một cửa hàng ở Antipatris, thì công việc của họ cũng đã hoàn thành. Một đế chế thương mại hùng mạnh bậc nhất giờ không còn nữa. Với trái tim nặng trĩu u buồn, Erasmus sai người thông báo với ông chủ của mình rằng nhà kho giờ trống rỗng và tất cả các cửa hàng không còn trưng tấm biển đầy tự hào: "Cửa hàng của Hafid" nữa. Thông điệp này được hồi âm bằng lời yêu cầu Erasmus đến gặp ông chủ ngay tại đài phun nước. Hafid ngắm kỹ khuôn mặt người bạn già và hỏi. - Mọi chuyện xong xuôi chưa? - Xong hết rồi ạ! - Thôi đừng lo buồn nữa! Bạn hiền ơi, hãy đi theo ta. Tiếng dép của họ vang vọng trong căn phòng lớn, khi Hafid đưa Erasmus đi lên những bậc cầu thang lát đá cẩm thạch phía cuối phòng. Bước chân của ông chậm dần khi ông đến gần một chiếc bình lớn chắc chắn để trên một chiếc kệ cao làm bằng gỗ cây cam. Ông ngắm ánh mặt trời đang chuyển màu của chiếc bình bằng thuỷ tinh, từ màu trắng sang màu tím. Khuôn mặt già nua của ông nở một nụ cười. Hai người bạn già bắt đầu leo lên những bậc thang phía sau nhà đưa lên một tháp canh trong toà lâu đài nguy nga. Erasmus nhận thấy người vệ sinh luôn có mặt ở chân cầu thang giờ không còn ở đó nữa. Cuối cùng, cả hai đến một bậc nghỉ chân và dừng lại, bởi hai người đều không thở nổi sau khi cố gắng leo lên dãy cầu thang dài. Lát sau, họ tiếp tục leo đến nơi. Hafid rút chiếc chìa khoá nhỏ cất trong thắt lưng của ông. Ông mở cánh cửa bằng gỗ sồi nặng nề, đẩy cánh cửa mở hé cho tới khi nghe tiếng kẽo kẹt của bản lề. Erasmus ngần ngừ cho tới khi ông chủ vẫy ông vào bên trong, ông rụt rè bước đi trong căn phòng mà suốt ba mươi năm qua chưa ai được phép đặt chân vào. Ánh sáng nhạt nhoà chiếu từ những tháp canh xung quanh xuống khung cửa sổ. Erasmus nắm chặt lấy tay ông Hifid cho tới khi mắt ông dần quen với bóng tối lờ mờ ở trong phòng. Với một nụ cười thoáng qua, Hafid đưa Erasmus đến bên chiếc rương làm bằng gỗ cây tuyết tùng được soi rõ bởi một thứ ánh sáng yếu ớt trong góc phòng. - Ông thất vọng phải không Erasmus? - Tôi không biết phải nói gì, thưa Đức Ngài. - Ông thất vọng vì đồ đạc trong phòng này phải không? Chắc chắn những gì chứa trong căn phòng này, đã khiến người ta xì xào bàn tán nhiều. Ông không bao giờ tự hỏi hay căn vặn mình về bí mật có trong căn phòng này, những gì mà ta canh giữ rất cẩn mật trong một thời gian dài đến thế. Erasmus gật đầu xác nhận. - Thưa phải. Rất nhiều người bàn tán, bao nhiêu tin đồn thất thiệt cứ thi nhau xuất hiện trong suốt bấy nhiêu năm về việc không hiểu ông chủ giữ cái gì trong căn tháp này. - Phải, bạn hiền ạ! Ta cũng nghe những lời đồn thổi ấy rồi, người ta nói trong đây có những thùng kim cương lớn hoặc những thỏi vàng ròng, những con quái thú kỳ lạ hoặc những con chim hiếm có. Có lần một người buôn thảm gốc Ba Tư tiết lộ rằng có lẽ ta đã lập một hậu cung xinh xắn trên ngôi tháp này. Lisha đã cười lớn khi người ta tưởng rằng ta đi sưu tầm những cô vợ bé. Ông thấy rồi đó, chẳng có gì ở đây ngoại trừ một chiếc rương. Nào, bước lên phía trước đi! Hai cụ già đến bên chiến rương. Ông Hafid thận trọng chạm tay vào tấm da phủ trên đó. Ông hít một hơi thật sâu mùi gỗ tuyết tùng. Cuối cùng, ông gạt tấm da phủ trên rương ra và chiếc rương lập tức hiện ra trước mắt họ. Erasmus hơi cúi người nhìn qua vai Hafid để xem trong chiếc tủ nhỏ như chiếc rương kia có chứa những gì, rồi ông quay lại nhìn ông Hafid và lắc đầu hoang mang. Trong tủ chẳng có gì ngoài những cuộn giấy bằng da. Hafid nhẹ nhàng lấy một cuộn giấy trong rương. Ông chậm rãi ôm nó vào ngực và nhắm mắt lại. Nét thanh thản lan toả trên khuôn mặt ông như xoá đi những nếp nhăn của tuổi tác. Lát sau ông đứng lên, chỉ về phía chiếc rương. - Dù căn phòng này có chất đầy kim cương cho tới tận nóc phòng, thì giá trị của nó cũng không thể sáng được với những gì ông nhìn thấy trong chiếc hộp nhỏ bằng gỗ kia. Tất cả thành công, niềm hạnh phúc, tình yêu thương, mối an nguy và của cải mà ta đã được hưởng đều có nguồn gốc từ những cuộn giấy này đây. Món nợ của ta đối với cuộn giấy này và với nhà thông thái đã tin tưởng trao chúng vào tay ta, ta sẽ không bao giờ trả nổi. Sợ hãi vì nghe những lời nói khác thường của Hafid, Erasmus lùi lại và hỏi: - Đây có phải là bí mật đã từ lâu đức ngài giữ kín? Hình như chiếc gương này có liên quan như thế nào đó với lời hứa mà ngài vẫn giữ phải không ạ? - Ngươi hỏi hay lắm. Đúng là như thế đấy! Erasmus đưa tay lau mồ hôi trán và nhìn Hafid vẻ khó hiểu. - Điều gì được viết trong cuộn giấy khiến giá trị của chúng còn lớn hơn cả kim cương? - Mỗi một cuộn giấy này chứa đựng một nguyên tắc, một luật lệ, một chân lý cơ bản được viết theo một cách độc đáo khiến người đọc hỉểu được ý nghĩa của nó dễ dàng. Để trở thành một tay lão luyện, nắm hết những bí quyết của nghệ thuật bán hàng, người ta phải học và thực hành những bí mật chứa trong mỗi cuộn giấy kia. Một khi người đó đã nắm vững những luật lệ này rồi, ông ta có khả năng giàu có tới mức nào là tuỳ ông ta chọn lựa. Erasmus nhìn những cuộn giấy cũ lòng phân vân. - Thậm chí giàu có bằng ngài ư? - Giàu có hơn ta nữa ấy chứ. - Ngài nói rằng tất cả các cuộn giấy, ngoại trừ một cuộn, chứa đựng những nguyên tắc trong lĩnh vực bán hàng. Vậy còn cuộn cuối cùng, nó chứa đựng điều gì? - Cuộn cuối cùng (theo như lời ông nói) là cuộn đầu tiên cần phải đọc bởi vì mỗi cuộn giấy cần phải đọc theo một thứ tự nhất định. Cuộn giấy đầu tiên chứa đựng bí quyết của một số nhà thông thái từng xuất hiện trong suốt lịch sử loài người. Sự thật là cuộn giấy đầu tiên chỉ ra cách hiệu quả nhất để học những gì viết trong những cuộn giấy sau. - Có vẻ như việc lĩnh hội những gì có trong cuộn giấy kia là việc ai cũng có thể làm được. - Thực tế, việc đó chỉ đơn giản đối với những ai sẵn sàng bỏ thời gian và tâm sức học và thực hành các luật lệ để nó trở thành tính cách của bản thân người học, mỗi một luật lệ phải trở thành một thói quen sống của người đó. Erasmus lấy ra một cuộn giấy, ôm nhẹ nhàng và thận trọng cầm cuộn giấy đó trong tay, đoạn hỏi Hafid. - Xin tha lỗi, thưa ông chủ, vậy tại sao ông không chia sẻ những luật lệ này với những người khác, đặc biệt là những người đã làm việc rất lâu cho ông. Ông luôn chứng tỏ mình là một ông chủ hào phóng nhất trên đời. Vậy tại sao những người bán hàng cho ông lại không có được cơ hội đọc những cuốn sách đầy khuôn ngoan này, để trở thành người giàu có, hoặc chí ít là những người bán hàng giỏi hơn với những kiến thức vô giá như thế. Tại sao ông lại giữ lấy những nguyên tắc ấy, chỉ một mình mình biết trong suốt quãng thời gian dài như vậy? - Ta không có lựa chọn nào khác. Nhiều năm trước, khi được trao cuộn giấy này ta đã thề rằng chỉ chia sẻ nội dung của nó với một người mà thôi. Ta không hiểu được lý do ẩn sau lời đòi hỏi lạ lùng như vậy. Tuy nhiên, ta được lệnh phải ứng dụng những nguyên tắc chứa trong những cuộn giấy này suốt cuộc đời, cho tới một ngày có ai đó cần sự trợ giúp của cuộn giấy này hơn ta khi còn trẻ, mặc dù rất có thể người ấy không hề biết mình đang đi tìm những cuộn giấy quý giá này. Ta kiên nhẫn chờ đợi. Trong khi đợi, ta áp dụng những nguyên tắc này. Với những tri thức từ những cuộn giấy, ta đã trở thành người bán hàng vĩ đại nhất trên thế giới. Tất cả những hành động và quyết định của ta đều do những cuộn giấy này dẫn dắt. Vì thế, không phải vì ta khôn ngoan nên ngân quỹ của chúng ta có được nhiều đồng tiền vàng đến thế, ta chỉ là công cụ hoàn tất những việc do cuộn giấy này đề ra. - Sau một thời gian dài như thế, ông vẫn còn tin người xứng đáng nhận những cuộn giấy này từ tay ông sẽ xuất hiện ư? - Phải. Hafid nhẹ nhàng đặt những cuộn giấy trở lại rương và đóng nắp lại, ông nói nhẹ nhàng. - Ông sẽ ở lại bên ta cho tới cái ngày trọng đại ấy chứ Erasmus? Người kế toán già đưa tay ra cho tới khi tay họ chạm nhau. Ông gật đầu và ra khỏi phòng như thể ông hiểu được mệnh lệnh ngầm của ông chủ. Ông Hafid lấy tấm da phủ lên chiếc rương rồi đứng lên bước tới một căn gác nhỏ ngang qua chòi gác, ra ngoài khu vực giàn dáo bao xung quanh toà lâu đài nguy nga. Một cơn gió đông thổi tới vuốt ve khuôn mặt già nua của ông Hafid, nó mang theo mùi hương đến từ sa mạc và những hồ nước ở xa xa. Ông mỉm cười khi đứng trên đỉnh cao nhất nhìn xuống những mái nhà của thành Damascus. Tâm trí ông dường như trở về với những năm tháng xa xưa. Nguồn :Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 2 |
![]() |
| Công Cụ | |
| Dạng sắp xếp bài | |
|
|
Chủ đề tương tự
|
||||
| Chủ đề | Người mở Chủ đề | Diễn đàn | Trả lời | Bài mới gửi |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 16 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 04-29-2010 08:15 AM |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 17 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 03-26-2010 12:17 PM |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 16 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 03-26-2010 12:05 AM |
| Hành trình đổi đời của cậu bé chăn cừu - Chương 15 | nghenghieptimviecnhanh | Nghề nghiệp - Tìm việc nhanh | 0 | 03-24-2010 08:17 PM |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|